credit: Bonggiay's blog
Ode To A Secret Love
Pablo Neruda
They’ve guessed our secret, you know.
They see me, they see us,and nothing have been said_ neither your eyes nor your voice, neither your hairnor your love have said a word_ but suddenly they know, they know without even knowingthey know.I wave goodbye and set off in another direction,and they know you ‘re waiting for me.JoyfullyI live and singand dream, sureof myself. They are aware, somehow, that you are my joy. They seethrough my heavy trousers the keys to your door,the keys to writing paper, to moonlightamong jasmines, to the song that sings in the waterfall.And you without opening your mouthspeaking, your crystal-clearclosing your eyes or nursing a red dove nestled in black leaves, the flight of a hidden heartand then a syllable, a drop from heaven,in one’s ear the soft sound of shade and pollen, and everybody knows it, my love: it make the rounds of men in bookstores and women as well, and close by the marketplaces, whirling the ringof out secret secret love. Let it go rolling through the streets,let it take portraits and walls by surprise, let it come and go and pop up with fresh greens in market.It has soil and roots and a poppy on top, your mouth a poppy. Our entire secret,our key, our hidden word, our shadow or whisper, comments someone made when we weren’t aroundit’s just a poppy,a poppy.Lovelove love_ O secret flower,invisible flame,bright scar from burning brand!
CA TỤNG TÌNH YÊU BÍ MẬT
Em biết không người ta đoán đượctình yêu bí mật của hai tachỉ nhìn anh chỉ nhìn emvà dù chẳng cần nói gìkhông phải mắt emkhông phải tóc emkhông phải giọng nói emkhông phải tình yêu em thốt ra lờithế mà không dưng họ biếthọ biết dù không rõ ràng gì cảhọ biết,Anh chia tay và rẽ về một lốinhưng họ biết là em vẫn đợi anh.Hân hoananh sốnganh hátanh mơ,chỉ mỗi một mình anhnhưng bằng cách nàomà họ biếtem chính là hạnh phúc của anh.Họ nhìn rõtrong túi quần của anhnhững chiếc chìa khóa trong căn nhà em trọnhững chiếc chìa khóađể mở trang giấy viết, mở ánh trăng trong đám hoa nhàimở bài ca hát bên ngọn thácvà em em chẳng cần thốt lên tiếng nói,em pha lê trong suốtnhắm mắt lại emnuôi dưỡngcon chim hòa bình đỏ làm tổ trong đám lá đen,chuyến baycủa một trái tim ẩn nấpmột tiết âm,một giọt tự trờirơi rất nhẹ như phấn hoa vào tai của một ngườithế rồi ai cũng biếttình yêu của anhnó đi một vòng tròn từ hiệu sáchra đến chợnhững người đàn ông và cả đàn bà nữaai cũng biếtnó quay títcái nhẫntình yêubí mậtbí mậtcủa hai ta.Hãy để nóđilănqua những con phốhãy để nóchụp những tấm hìnhtreo lên tường với nỗi ngạc nhiênvà tung ra cùng vớinhững bó rau xanh ở chợ.nó cóđấtrễvà bông hoa cánh bướm ở trênmiệng em là một bông hoa cánh bướmTất cả sự bí mậtcủa hai ta,chìa khóacủa hai tathế giới dấu kíncủa hai ta,cái bónghay lời thầm thì của hai ta,lời luận đàm của ai đókhi chúng ta không có mặtchỉ là một bông hoa cánh bướm,một bông hoa cánh bướm.Tình yêutình yêutình yêuÔi bông hoa bí mật,vô hình,ngọn lửa,một vết sẹo rất tỏtừ dấu ấn đang nung!
(Trần Mộng Tú chuyển ngữ)
Subscribe to:
Post Comments (Atom)
No comments:
Post a Comment